Chuyển đến nội dung chính

Chương 44

“Chào anh Hai.” Duy Thanh vừa cười, vừa giơ chai rượu gạo lên. Dù sang hèn thế nào, anh Hai vẫn chỉ thích uống rượu gạo.
Gần như trở thành thói quen, hễ khi nào rãnh rỗi thì Duy Thanh lại cùng Nhị, Tý và một vài anh em tới nhà anh Hai để ăn nhậu. Sau khi ra viện, anh Hai đã cùng vợ con dọn ra trang trại ngoài ngoại ô thành phố để an dưỡng tuổi già. Vốn xưa kia là con nhà nông, nên ngoài việc trồng rau, trồng bầu, anh Hai còn nuôi thêm gà nữa.
Cứ mỗi lần anh tới, thì anh Hai liền bảo Tý với Nhị ra ngoài vườn bắt một con đem đi thịt. Cũng vì chuyện gà này nên Tý lúc nào cũng bị anh Hai lôi ra châm chọc. Vốn là dân “trói gà không chặt”, thậm chí còn sợ khi thấy người ta cắt tiết, vậy mà lại là thằng hăng máu nhất trong việc đánh nhau.
“Anh chọc em hoài.” Nhị vừa bóp gà với muối tiêu chanh, vừa nhăn nhó.
Anh Hai đang cầm ly rượu đưa lên miệng. “Bộ tao nói không đúng hả?”
Duy Thanh ngồi bên cạnh liền đưa ly sang cụng. Lúc đầu khi anh tới, thì mọi người chỉ xách bàn ra ngoài sân này ngồi. Dần dần, anh Hai kéo điện rồi bắt đèn xung quanh, khiến giờ chả khác gì như đang ngồi trong “nhà hàng vườn” thứ thiệt.
Nhậu một lúc thì mọi người bắt đầu đi ngủ. Lúc nào cũng vậy, cả đám trưng dụng phòng khách của anh Hai để “phè” ra nằm, mặc dù nhà anh Hai chả thiếu phòng ngủ. Duy Thanh nằm trên ghế sofa trằn trọc mãi không chớp mắt được, nên liền đứng dậy đi ra ngoài. Anh bước qua người Nhị, kẻ đang ngáy như “loa phóng thanh”. Tý thì đỡ hơn, tần số “Hz” chỉ bằng phân nửa.
Xách theo chiếc ghế ra ngoài sân, ngồi trên bãi cỏ, Duy Thanh đốt điếu thuốc và ngước mắt nhìn lên bầu trời. Anh thấy tình yêu của mình cũng tựa như vì sao, chỉ có thể ngắm nhìn mà chả thể nào với tới.
Đã bao nhiêu đêm rồi, anh cũng không biết nữa. Chỉ là anh cảm thấy rất nhớ cô. Nhớ lắm. Khóe mắt anh chợt cay lên khi nghĩ về những ký ức lúc xưa, lúc anh chở cô trên chiếc xe đạp ngang của mình. Cô khi đó rất vui vẻ hồn nhiên và anh cũng phải là cái thằng bại hoại như bây giờ.
“Lu, Lu, Lu”, cô luôn nói như vậy mỗi khi xoa đầu anh và bặm môi hù dọa mỗi khi anh phản ứng. Cái sợi dây mà cô tặng anh lúc xưa, giờ anh vẫn còn đeo nó. Chỉ là vì sợ người ta thấy, nên anh không dám đeo ở cổ tay, mà kéo lên tận đến bắp tay cột lại và ẩn giấu sau lớp tay áo.
Người ta thường bảo, dây đứt thì tình tan, vậy sao dây anh vẫn còn nhưng tình lại vỡ nát. Chắc người ta không đến mấy sợi dây này đâu, anh nghĩ vậy, chắc họ muốn nói đến sợi dây vô hình, “sợi dây tình duyên” hay “dây tơ hồng” của “ông Tơ, bà Nguyệt” chẳng hạn, chứ tình nào mà lại bị cột bởi sợi dây.
Cũng như việc ngắm nhìn trời sao, anh vẫn lẳng lặng dõi theo cô suốt bấy nhiêu năm qua. Tất nhiên là anh chỉ có thể nghe ngóng tin tức của cô thông qua bà Thúy Nga. Mỗi lần bà từ Úc bay về, anh lại nghe thêm được một ít chuyện. Đôi khi được xem một vài bức hình và khi thấy cô qua ảnh, anh thấy cô vẫn vậy, vẫn xinh đẹp, vẫn là nụ cười tỏa nắng ấm áp hiền dịu, mọi thứ vẫn vậy, chỉ mỗi anh là khác đi.
Nghe tiếng động đậy từ phía sau, Duy Thanh giật mình thoát ra khỏi những suy tư và quay lại. Anh Hai từ từ tiến ra và không quên xách theo chiếc ghế.
“Không ngủ được hả?” Anh Hai hỏi.
Duy Thanh khẽ cười. “Dạ không. Lâu lâu em muốn hít một chút không khí ấy mà.”
“Thế bình thường mày nín thở à?” Anh Hai đá xéo ngay lập tức.
Duy Thanh bật cười. “Anh này.” Thấy anh Hai rút thuốc ra, Duy Thanh liền đưa bật lửa lên và đưa tay qua che gió.
“Vẫn còn nhớ con bé hả?” Anh Hai nói sau khi rít một hơi thuốc.
Duy Thanh không muốn phải chối. “Dạ.” Anh thở dài đầy sầu muộn.
“Anh nghe thằng Nhị nói.” Anh Hai nhìn “em mình” với ánh mắt đầy thương cảm. “Em vẫn hay khóc mỗi đêm hả?”
Duy Thanh lái sang chuyện khác. “Cái thằng này, sao chuyện gì, nó cũng nói hết với anh vậy.” Mà anh làm gì đến nỗi ướt át như vậy chứ.
“Em lụy tình quá.” Anh Hai lắc đầu ngao ngán.
Duy Thanh im lặng không nói.
“Em biết ấn tượng đầu tiên của anh về em là gì không?” Anh Hai làm một hơi thuốc nữa.
“Em thật thà, tốt bụng.” Duy Thanh nói đầy vẻ tự hào.
Anh Hai lắc đầu. “Không, là lúc mày chốn trong một góc ngồi khóc.” Anh Hai nhếch môi. “Mà khóc sợ người ta nghe thấy nên phải đưa tay lên miệng cắn chặt.”
Duy Thanh há hốc ngạc nhiên. “Sao ngày xưa anh nói với em là thật thà?” Anh nghĩ lúc khóc đó, chắc là đêm anh biết tin Mỹ Hạnh bay sang Úc.
Anh Hai liếc mắt. “Mày lăn lộn trong xã hội này bao lâu rồi, mà không biết nói láo là gì ư?”
Tối đó, hai người thức xuyên đêm để tâm sự. Đến sáng mai, mọi người ai nấy cũng thắc mắc.
Vợ anh Hai. “Tối qua anh đi đâu?”
“Ở ngoài canh trộm.” Anh Hai vừa đáp, vừa ngáp.
“Xóm này mà có trộm à?” Vợ anh Hai nói đầy vẻ ngạc nhiên.
Anh Hai nói. “Ờ, bữa nay trộm nhiều lắm.”
Nhị nhìn Duy Thanh. “Tối qua anh không ngủ hả?”
Duy Thanh nhìn “tỉnh” hơn anh Hai. “Anh canh gà.”
“Ủa canh gà làm gì?” Nhị thấy là lạ sao ấy.
Con gái nhỏ của anh Hai chạy vào phòng. “Ba ơi, mẹ bảo ba có trộm bia, trộm thuốc gì kìa.”
Anh Hai giả vờ ngáy ngủ.
Lại nói về Mỹ Hạnh, thời gian qua đi, cô và Quốc Hùng cũng hoàn thành xong việc du học của mình. Cuối cùng sau mấy năm vất vả học tập nơi xứ người, “nằm gai nếm mật” chịu đủ loại cực khổ, thì cô cũng “công thành danh toại”, mang vinh quy về cho xóm làng.
Ngày làm lễ tốt nghiệp, cô Thúy Nga có bay sang chung vui cùng với hai người. Thay vì như lời hứa ban đầu, ba người sẽ về nước cùng với nhau, thì đột nhiên anh và cô lại đổi ý, nên liền đẩy cô Thúy Nga về nước một mình. Hai người muốn tranh thủ một ít thời gian còn lại để đi tham quan nước Úc xinh đẹp lần cuối.
Thưởng thức nhiều món ngon, mua ít đồ lưu niệm, dạo quanh nhà hát Opera Sydney hay còn gọi là “nhà hát con sò” lần thứ “n”, và cuối cùng, hai người quyết định tham dự một buổi hòa nhạc đang được tổ chức, trước khi xách vali về nước.
Mỹ Hạnh mang trên mình chiếc đầm lệch vai màu đen, chiếc đầm mà cô được Quốc Hùng tặng vào dịp noel lúc trước. Cô nhớ lại lần đầu tiên mang chiếc đầm này, lúc đó do chưa quen nên cô cứ vừa đi, vừa kéo chiếc đầm xệch lên, xệch xuống, Quốc Hùng thấy được nên cứ bật cười ha hả. Do cái đầm bó quá chứ bộ, với lại không phải vì tham dự lễ hội ở trường thì cô cũng chả mặc rồi.
Mang nhanh chiếc giày cao gót vào, lúc này Mỹ Hạnh lật đật chạy ra khỏi phòng. Nói về trình độ make up của cô thì giờ đã hơn xưa rất nhiều. Nếu sau này thất nghiệp thì cô sẽ đi làm trang điểm để kiếm cơm qua ngày cũng nên.
“Xong rồi.” Cô bước ra và thấy Quốc Hùng đang đứng ở phòng khách.
“Đi thôi, xe đang đợi.” Anh quay lại khẽ cười.
Dưới ánh đèn lấp lánh, cô thật sự ngơ người khi ánh mắt vừa chạm đến Quốc Hùng. Mang trên mình bộ “tuxedo” màu đen, đầu tóc bóng loáng, cùng với mùi hương nước hoa phảng phất nhè nhẹ, anh như một vị hoàng tử xuất hiện để đón cô đi chơi dạ hội.
Không thể tin được, “bà mẹ già khó tính” mọi ngày của cô đâu rồi, sao giờ lại xuất hiện một người vô cùng đẹp trai, lịch lãm và thần thái khác lạ như thế này.
“Hạnh sao vậy?” Quốc Hùng nhíu mày như khó hiểu.
“À không có gì.” Cô nói. “Đi thôi.”
Đến khi ngồi vào trong, chiếc xe mà Quốc Hùng đặt qua Uber, cô vẫn không ngừng bồi hồi và ngại ngùng trong lòng. Sao hôm nay anh lại đẹp trai quá vậy, mọi khi anh ăn mặc bình thường, cô có thấy một xíu đẹp nào đâu. “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân” là có thật ư.
“Hạnh nhìn gì vậy?” Anh thấy cô cứ nhìn mình hoài.
Cô giật mình. “Có nhìn gì đâu.” Cô vén tóc lên rồi chống chế. “Ờ thì, Hùng mang nơ thấy mắc cười quá.”
Anh liếc mắt. “Thôi để tôi tháo ra.” Anh nói cho vừa lòng ai đó.
“Thôi đừng.” Cô nắm tay anh lại. “Hạnh đùa ấy mà.” Tháo ra mất công hoàng tử lại đẹp ít đi.
Cô tiếp tục nhìn anh, thấy anh quay qua nhìn mình, cô liền đánh mặt đi chỗ khác. Rồi cô lại lén lén nhìn sang anh lần nữa. Công nhận hôm nay anh đẹp trai thật. Cứ thế, suốt chuyến xe tới nhà hát, cả hai bỗng im lặng đến lạ kỳ. Một người bị chọc nên không dám mở lời, người còn lại thì chết đuối trong vẻ đẹp của ai đó, nên cũng chả thể mở miệng.
Tới nơi, cô khoác tay anh bước đi. Phải công nhận trong những người đang hiện diện nơi đây, hai người là một trong những cặp đôi đẹp nhất. Khi bước lên những bậc thang nhỏ để tiến vào nhà hát, nhìn anh, cô mới biết mình đang bị cuốn hút bởi điều gì. Nếu thang điểm xét về độ đẹp trai là những bậc thang, thì anh chính là bậc cao nhất.
Thấy anh nhìn mình, cô liền nói nhanh. “Thấy mắc cười thật.”
Quốc Hùng nhăn nhó. “Hạnh trả thù Hùng vụ hôm bữa đúng không?” Ý anh nói đến vụ chọc cô vào hôm lễ hội.
“Hạnh nhỏ nhen như Hùng vậy sao?” Cô bật cười.
Quốc Hùng tức nhưng chả thể làm được gì. Cái nơ nó đi liền với bộ quần áo mà. Đâu phải do anh tự nghĩ, hay tự thiết kế ra đâu. Lúc anh mặc thử bộ này đứng trước gương, hình ảnh duy nhất đập vào trong đầu anh, đó là anh đẹp trai như “Kudo Shinichi” vậy đó. Mỗi lần anh sờ lên chiếc nơ, anh lại nghĩ mình sắp phải giả giọng ông “Mori” để phá án.
Cũng giống như truyện, anh nghĩ may mắn lắm mới có một đêm đi chơi với “Ran” dưới thân phận “Shinichi” như thế này, trước khi ngày mai anh phải trở lại làm “Conan”, trở lại làm “bà mẹ khó tính” của cô. Vậy mà cô cứ chọc anh hoài.
Vào trong rạp hát, tất nhiên vụ đi xem hòa nhạc chỉ là muốn thử cảm giác cho biết, chứ thật ra cô có khiếu nghệ thuật nào đâu mà cảm thụ. Nhạc cứ văng vẳng bên tai, lâu lâu vỗ tay “hùa” theo số đông và cố tỏ ra mình là một người biết cảm nhận âm nhạc, đó là tất cả những gì cô có thể làm.
Anh thì khác, mỗi lần cô nhìn qua, cô thấy anh rất chăm chú lắng nghe, mà đúng là đẹp thì làm cái gì cũng đẹp, thậm chí là nghiêm túc. Cô nghe nói ngày xưa anh từng đi học piano, nên có thể anh biết cảm nhận những gì từ buổi hòa nhạc mang lại, chứ không phải kiểu “đàn gảy tai trâu” như cô.
“Hả?” Quốc Hùng thấy Mỹ Hạnh nhìn mình nên liền hỏi. Anh sợ nãy giờ chăm chú lắng nghe quá nên không nghe thấy cô gọi.
Cô giả vờ nói khẽ. “Đói bụng quá.”
Anh sợ cô đói nên liền gợi ý. “Vậy đi ăn nha.”
Nghe ăn nên Mỹ Hạnh liền gật đầu. Giờ mà đợi xem xong hòa nhạc thì chắc cô chết mất. Thế là hai người đứng dậy, cúi người xuống bước đi và miệng không ngừng nói xin lỗi những thính giả mình làm phiền. Ra khỏi nhà hát, điều đầu tiên Quốc Hùng làm là tháo phăng chiếc nơ đi và điều tiếp theo mới là đặt xe Uber tới chở.
Tới một nhà hàng nổi tiếng của thành phố, sau khi biết hai người chưa đặt chỗ trước, gã phục vụ lém lỉnh dẫn hai người tới một chiếc bàn gần bên cửa sổ, nơi các cặp tình nhân hay ngồi. Quốc Hùng thấy gã phục vụ nháy mắt với mình nên liền hiểu ý và anh nhanh chóng boa tiền “tip” như để cảm tạ.
Cầm trên tay cuốn menu, anh gọi liên tiếp thịt bò, tôm hùm, salad trộn, soup và một chai rượu vang. Mỹ Hạnh vừa dở cuốn menu ra, chưa xem được cái gì thì đã bị anh lấy đưa cho phục vụ cất đi. Cô phụng phịu nhìn anh như kiểu mình bị bắt nạt. Ít nhất thì cũng phải để cô xem cuốn menu như thế nào chứ. Đẹp trai nhưng chả đẹp nết chút nào.
Không phải anh tự tiện đâu, cũng không phải anh không cho cô gọi món. Chỉ là sống với nhau bao lâu, anh biết cô thích ăn món gì, ghét món gì và dị ứng với món gì. Hơn hết là anh không muốn cho cô xem menu, bởi vì dị ứng ở đây, không phải là dị ứng với thức ăn, mà là cô dị ứng với giá tiền.
Nhớ lần đầu tiên hai người đi ăn nhà hàng, thật ra thì cái nhà hàng đó cũng sang trọng thật. Cô xem menu xong thì mở to hai mắt nhìn anh, “mắc dữ”, đó là hai từ cô thốt ra và sau đó cô chỉ ăn salad với bánh waffle, hai món rẻ tiền nhất. Miệng thì bảo no nhưng khi về đến nhà thì liền chạy vào bếp mở tủ lạnh.
Sau lần đó, mỗi lần đi ăn cùng với anh, hoặc có thêm mẹ anh nữa, thì anh luôn gọi món giúp cho cô. Tất nhiên là cô chỉ dám thái độ với anh, còn khi có mẹ anh thì cô đâu dám “hó hé”. Lúc còn học đại học ở Việt Nam, mẹ anh thấy cô ngại, nên kêu ra cả một bàn thức ăn. “Ăn không hết thì bỏ”, mẹ anh chốt một câu như vậy và ai đó ráng sức ăn vì sợ phí.
Trở lại với thực tại, dưới những ánh đèn lấp lánh, hai người vừa ăn, vừa trò chuyện. Đêm nay là đêm cuối cùng ở lại Úc trước khi ngày mai về nước, nên hai người muốn ôn lại tất cả những chuyện đã qua, những kỷ niệm từ lúc đặt chân qua du học đến bây giờ.
“Lúc đó vui nhỉ.” Mỹ Hạnh mỉm cười khi vừa kể xong chuyện ở trường.
Thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, gương mặt thì đăm chiêu, cảm thấy ngại ngùng vì sợ mình lỡ miệng nói gì đó, cô liền lấy đại ly rượu uống cho đỡ thẹn. Đặt ly lại xuống bàn, anh vẫn còn nhìn cô như vậy. Không biết làm gì nữa nên cô liền giả vờ tránh né đi bằng cách nhìn ra cửa sổ. Không khí im lặng bắt đầu kéo tới bao trùm và nhiều giây trôi qua, sự im lặng vẫn cứ tiếp diễn.
“Hạnh.” Quốc Hùng nói trong khi người run lên.
Đồng thời Mỹ Hạnh cũng lên tiếng. “Hay mình về đi.” Cô nghĩ vậy là tốt nhất.
Quốc Hùng nghe vậy nên đành miễn cưỡng. “Ờ.” Anh ấp úng. “Mình về.”
Lao lên trên giường, Mỹ Hạnh kéo chăn che đi khuôn mặt đang mỉm cười của mình. Người cô rạo rực cả lên khi nghĩ về Quốc Hùng. Thật sự là hôm nay cô thấy anh rất lạ, như kiểu lột xác trở thành một người khác vậy. Kéo chăn xuống lại ngang ngực, cô thấy mình thật mù mờ, bấy lâu nay sống cùng anh, nhưng lại chả hay biết gì về vẻ đẹp tiềm ẩn của anh cả.
Cứ nhớ lại những khoảng khắc hút hồn và đầy tình cảm của Quốc Hùng từ trước đến giờ, cô biết chắc mình đã yêu anh. Từ lúc nào, hay từ bao giờ nó không còn quan trọng, quan trọng là cô đã thật sự quên được Duy Thanh rồi sao.
Bất ngờ nhắc đến hai chữ “Duy Thanh”, cảm xúc của cô lại bỗng chùng xuống. Đã lâu rồi cô không nhớ đến anh, thậm chí cũng chả thiết buồn khi những chuyện xưa vô tình gợi lên nữa. Lần cuối cô nghe tin tức về anh, hình như anh không còn làm cho cô Thúy Nga.
Trong lúc Mỹ Hạnh đang nằm suy nghĩ, thì ở phía bên kia, Duy Thanh cũng đang nằm nghiêng trên giường, một tay gối sau đầu, tay còn lại anh cầm một bức hình của cô. Đó chính là bức hình mà anh lén lấy từ nhà bà Thúy Nga để đem đi photo. Sau đó anh cắt lấy mỗi mình khung hình của Mỹ Hạnh, còn khung hình của Quốc Hùng và bà Thúy Nga thì bỏ đi. Tuy giờ cầm trên tay bức hình không được rõ nét cho lắm, nhưng dù sao được nhìn thấy cô, với anh như vậy là tốt rồi.
Như một khung hình trên tivi được chia làm hai, một bên Mỹ Hạnh nằm suy nghĩ về cảm xúc của mình, bên còn lại Duy Thanh nhìn bức hình và qua những chất liệu từ nỗi nhớ, anh bắt đầu hình dung lại những ký ức xưa.
Duy Thanh luôn muốn trở về anh của những năm tháng ấy, những năm tháng chỉ toàn những màu vui vẻ, hạnh phúc và có cô bên cạnh.
Mỹ Hạnh thì đang dần bước đến tương lai, nơi những màu hồng rực rỡ đón chờ cô phía trước và Quốc Hùng đang mỉm cười.
Một người hiện tại và người còn lại thì quá khứ, nhưng có lẽ người đáng thương nhất, chính là người không chỉ sống mãi trong những ký ức, mà còn không thể buông bỏ được nó ra khỏi mình.
Về phần của Quốc Hùng, anh bước về phòng, ngẩn người và móc ra một chiếc hộp nhỏ màu đen từ trong túi áo. Khẽ mở nắp ra, bên trong chính là chiếc nhẫn mà anh định ngỏ lời với Mỹ Hạnh lúc ở nhà hàng. Anh đã dự tính điều này từ rất lâu, chỉ là khi ngồi đối diện với cô, anh thật sự rất run. Sợ cô từ chối, sợ bóng hình của Duy Thanh quá lớn và sợ cô vẫn chưa thể quên được Duy Thanh.
Khó lắm anh mở gắng mở được lời và khi cô ngỏ ý muốn đi về, anh nghĩ chắc duyên của mình chưa tới. Đặt hộp nhẫn lên trên bàn, anh nghĩ không sao, mọi thứ còn sớm và anh vẫn còn nhiều thời gian để được cô chấp nhận.
Nếu duyên chưa tới thì anh sẽ chờ, dù có bao lâu đi chăng nữa.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giải mã cái kết: Chỉ Là Anh Giấu Đi

Vậy là tác phẩm “Chỉ Là Anh Giấu Đi” đã kết thúc.             Đầu tiên nói về cái kết, thật ra lúc đầu cái kết của truyện là Mỹ Hạnh bị ung thư, Duy Thanh bị sát hại và Quốc Hùng cô đơn như vậy cho mãi về sau. Mình thấy hoàn cảnh Quốc Hùng hơi giống Tuấn Kiệt nên đã bỏ.             Cái kết tiếp theo được hoạch định, Duy Thanh và Quốc Hùng cùng chết, tất nhiên mình đã bỏ. Cả ba người cùng chết, à mình bỏ luôn. Cuối cùng là cái kết như hiện tại. Thật ra có rất nhiều hướng để kết thúc câu chuyện, thậm chí là một cái kết hạnh phúc cho tất cả mọi người, bao gồm việc Duy Thanh đến với Khánh Chi và sau này hai gia đình thông gia với nhau. Nhưng sau một hồi cân nhắc, mình quyết định loại bỏ tất cả để hướng về một kết cục chung, đó là Duy Thanh phải chết. Tất nhiên việc ấn định Duy Thanh bị ung thư giai đoạn cuối thì xem như đã chết. Đó có lẽ sẽ là một cái chết dễ chịu nhất khi kết thúc truyện. Hoặc một cái chết khác đẹp hơn là Duy Thanh hy sinh vì cứu Quốc Hùng hoặc Mỹ Hạnh chẳng hạ

Chương 60 - Hết

Nhiều năm sau. “Mẹ.” Duy Thanh hớn hở chạy đến. Lúc này Mỹ Hạnh đang đứng một mình trên triền đê ngắm nhìn cảnh hồ, nơi ngày xưa cô với Duy Thanh hay ngồi trò chuyện và đi dạo. Cô ngồi xuống khẽ cười. “Ôi cục cưng của mẹ.” Duy Thanh ôm lấy mẹ mình. “Mẹ đang làm gì vậy?” Mỹ Hạnh nhìn Quốc Hùng đang bước tới. “Mẹ đứng chờ con trai của mẹ.” “Sao mẹ không ngồi cho khỏe?” Duy Thanh thương mẹ. Sau tất cả, bây giờ Quốc Hùng đã biết rõ mọi chuyện về Duy Thanh, bao gồm việc bạn anh đi tù, giả vờ nhận làm ba Mít Thúi, và cả việc bạn anh bị ung thư. Đó chính là lý do anh đặt tên “Duy Thanh” cho con trai của mình và Mỹ Hạnh. “Mọi việc xong rồi hả anh?” Cô nhìn chồng mình. Anh gật đầu. “Ừm, xong rồi em.” Anh ngồi xuống bế con mình lên. “Chúng ta đi thôi.” Cô khoác tay chồng mình. Duy Thanh hỏi. “Ba ơi, mẹ bảo mẹ mua siêu nhân cho con. Mà siêu nhân là cái gì vậy ba?” “Siêu nhân hả?” Anh khẽ cười. “Siêu nhân là người âm thầm và lặng lẽ hy sinh bảo vệ người khác. Dù có khó k

Chương 58

Quốc Hùng mở cửa phòng. “Anh vào được chứ?” Hiện tại Mỹ Hạnh đang là trưởng phòng kinh doanh bên công ty thời trang. Từ tối qua đến giờ, anh thấy cô cứ đăm chiêu buồn bực về vấn đề gì đó. Đến sáng nay gặp Mỹ Dung, anh mới hiểu ra mọi chuyện. “Anh không nói chuyện em với anh Nhị, cho chị em biết sao?” Mỹ Dung nói khi gặp Quốc Hùng ở phòng khách. “Không.” Lúc đó anh hơi ngạc nhiên. Việc anh Hùng giấu chị mình, Mỹ Dung chỉ có một suy nghĩ nảy lên trong đầu, đó là nếu biết anh Thanh với cô không còn là gì của nhau, anh Hùng sợ chị Hạnh có khi sẽ thay đổi. Một suy nghĩ ấu trĩ, hoặc là cô, hay là của anh Hùng. “Mà sao em?” Quốc Hùng hỏi. Mỹ Dung nhếch môi. “Không có gì. Em nghĩ anh nên nói với chị đi.” Nói xong cô bước vào bếp. Trở lại với thực tại, Quốc Hùng mở cửa phòng. “Anh vào được chứ?” “Dạ.” Mỹ Hạnh lúc này đang suy nghĩ về chuyện của Mỹ Dung, nên nhất thời chỉ đáp được có vậy. Anh ngầm đoán. “Em buồn vì chuyện của bé Dung sao?” Cô không muốn giấu anh. “Dạ.” “

Chương 59

“Chú Hùng.” Duy An hớn hở mỉm cười. “Á.” Quốc Hùng ngồi xuống. “Mít Thúi của chú.” Anh thắc mắc. “Ba Thanh đâu?” Minh Dũng đứng bên cạnh chem lời vào. “Anh Thanh tới sau anh.” Cu cậu nghĩ đây là cách nói tránh hay nhất. “Chị em đâu rồi anh?” Mỹ Dung khẽ cười. “Chị em đang chuẩn bị ở bên trong.” Quốc Hùng chỉ tay về phía nhà thờ. Hôm nay lễ cưới sẽ được diễn ra ở khuôn viên bên cạnh. Để bảo vệ việc tổ chức lễ cưới, Nhị với Tý nghe lệnh Duy Thanh, điều tất cả anh em tới nhà thờ. Mọi xe ra vào, mọi quý khách tới tham dự đều được rà soát kỹ càng, tránh trường hợp ai đó tới quậy phá, gây thiệt hại tới lễ cưới hoặc cho mọi người. Khánh Long lúc này đi tới cùng với Văn Hàn. “Đù, bữa nay đẹp trai vậy mày.” Anh khen chú rể. Quốc Hùng bắt tay từng người. “Anh Đức với thằng Sơn đâu?” “Tụi nó đang tới.” Khánh Long đáp. Văn Hàn nói đùa. “Thôi tao về đây. Mắc công vào trong lại đẹp trai hơn chú rể.” Quốc Hùng chậc lưỡi. “Tiếc nhỉ. Mấy người đẹp ở công ty tao hôm nay lại thất

Giải Mã ABED: Cái Kết

Đầu tiên nói về cái kết của Ngọc Hân: Thật sự thì Ngọc Hân có gặp được Văn Vũ tại thế giới huyền ảo đó không. Thật ra đó chỉ là cái “thức” của Ngọc Hân. Nên khi chết, Ngọc Hân đã bị kẹt trong chính cái thức của chính mình. Nếu các bạn để ý một chút, các bạn sẽ nhận ra được. . Thứ nhất, Văn Vũ luôn thích màu đen và không bao giờ mang áo quần màu trắng. . Thứ hai, màu trắng là màu ưa thích của Ngọc Hân. => Do vậy, cái “thức” của Ngọc Hân đã biến Văn Vũ mang áo quần theo màu sắc mà cô ưa thích. Tiếp theo, những lời nói mà Ngọc Hân nói với Văn Vũ, tất cả cũng do cái “thức” khi còn sống của cô mà tạo thành. Những câu hỏi lặp đi, lặp lại rằng, anh có yêu em không, anh có bỏ em đi nữa không. Tất cả đều do “thức” của cô tạo ra cả. Vì khi còn sống, Ngọc Hân đã đọc được bức thư của Văn Vũ gởi cho Ngọc Lan. Do đó, cô sợ Văn Vũ sẽ đi tìm Ngọc Lan, chứ không phải ở lại đợi cô. Nói về cái kết của Ngọc Lan: Mình viết cái kết của Ngọc Lan cho các bạn, là một cái kết mở. Cò

Chương 52

“Mọi chuyện sao rồi con?” Bà Thúy Nga hỏi Duy Thanh. Anh lúc này rất trầm mặc. “Dạ con đang sắp xếp cho mọi người tạm thời im lặng. Đợi mọi chuyện qua rồi tính tiếp.” Bà thở dài. “Con tìm ra kẻ nào tố cáo chưa?” “Dạ chưa mẹ.” Anh cũng đang đau đầu vì vụ này. “Thằng Long bảo người gởi là ẩn danh.” Bà chậc lưỡi. “Hết vụ thuế má, giờ đến vụ này.” “Thuyền to thì sóng lớn mà mẹ.” Anh gượng cười cho giải tỏa bớt không khí. Bề ngoài giả vờ vui vẻ như vậy để làm yên lòng mẹ Nga thôi, chứ thật ra anh đang rất đau đầu và sốt ruột. Hôm đó gặp Khánh Long, anh thật sự không thể tin những gì mình vừa nghe được. “Có chuyện gì vậy mày?” Anh hỏi ngay khi thấy Khánh Long bước vào xe. Địa điểm, thời gian, giọng điệu, anh cảm thấy tình hình như có vẻ rẩt nghiêm trọng và bí hiểm. Khánh Long liếc mắt sang, sau khi đóng cửa xe một cách rất mạnh. “Có người gởi đơn tố cáo mày.” Anh nhìn Khánh Long. “Tố cáo gì?” “Tao nên gọi mày là gì đây?” Khánh Long nhếch môi. “Đại ca, bố già hay ông tr

Chương 53

Sau vụ Hoàng Sơn, Duy Thanh tiếp tục bị vướng phải chuyện Quốc Hùng. Có điều không như Hoàng Sơn, anh chả thể giúp đỡ gì được cho Quốc Hùng, ngoài việc cắt cử người theo bảo vệ. Dự án bên phía tây bất ngờ nằm ngoài dự đoán của mọi người. Tuy xuất phát chậm hơn những đối thủ khác, nhưng dự án của Quốc Hùng lại được săn đón nhiều hơn. Đi cùng cái thuận lợi thì tất nhiên cũng sẽ có khó khăn. Khó khăn thứ nhất là Quốc Hùng vướng vào sự lùm xùm đất đai, khi dự án mới bắt đầu đã vấp phải việc giấy tờ giả, tranh giành quyền sử dụng và kiện cáo bắt đầu nổ ra liên miên. Bạn E, người được Quốc Hùng giao phó nhiệm vụ đã “non tay” mua phải những miếng đất bị làm giả giấy tờ. Nhiều miếng trong số đó là đất nông nghiệp, chưa được chuyển đổi mục đích sang đất thổ cư. Một số khác thì bị vướng vào việc tranh chấp, kiện tụng. Chỉ 1/3 trong tổng số đất bạn E mua là đủ điều kiện pháp lý để làm dự án. Chưa kể, chính vì dự án quá nổi nên các đối thủ cạnh tranh đã nhanh tay tóm lấy cơ hội “dìm hàng”

Chương 51

Có một điều Quốc Hùng luôn thắc mắc trong lòng rằng, liệu Mỹ Hạnh đã gặp Duy Thanh chưa. Anh không dám hỏi, vì anh sợ nếu cô chưa biết, thì anh chính là người “khơi mào” ra mọi chuyện. Còn nếu biết rồi thì liệu cô có nói thật với anh không. Giờ nghĩ lại mọi chuyện thì anh mới nhận ra, cái đêm anh mới về nước, cái đêm anh cùng lũ bạn của mình đánh nhau, phải chăng là do Duy Thanh sai đàn em tới kiếm cớ gây sự. Có thể lắm, vì quán bar đó thuộc quyền quản lý của hắn kia mà. “Sao nhìn anh căng thẳng vậy?” Mỹ Hạnh thấy Quốc Hùng lái xe trông rất khổ sở. “Có đâu.” Anh giả vờ chối. Cô chợt nhớ. “Ủa sao mọi người ở công ty đồng loạt nghỉ việc vậy anh?” Anh nhân tiện dò hỏi. “Anh tưởng chuyện này em phải biết rõ chứ.” Ngụ ý của anh là chẳng lẽ Duy Thanh không nói với em. Cô thấy anh như bị khùng. “Sao em biết được, em ở phòng kinh doanh, chứ có phải ở phòng nhân sự đâu.” “Thế phòng em không có ai nghỉ hả?” Cái này thì thật, vì anh cũng không biết rõ số lượng nhân viên Duy Than

Anh Bỏ Em Đi

Tác phẩm: Anh Bỏ Em Đi Tác giả: M MT Thể loại: Tình cảm Giới thiệu: Văn Vũ, một chàng trai xuất thân nghèo khổ. Ngọc Hân, một cô gái được sinh ra từ một gia đình giàu có. Hai người gặp nhau và tình yêu bắt đầu chớm nở. Chưa được bao lâu thì nhiều mâu thuẫn và hiểu lầm xảy ra. Văn Vũ liên tục bỏ đi và Ngọc Hân luôn vì anh mà tìm đến. Liệu rằng cuối cùng họ có đến được với nhau và hạnh phúc có mỉm cười. Truy cập facebook để biết thêm chi tiết: https://www.facebook.com/tacgiammt Thời gian dự kiến ra mắt: 17/09/2018

Giải mã ABED: Ngọc Hân

                        Tên:    Trương Ngọc Hân             Tuổi:    25             Quê quán:       Thành phố H             Trình độ học vấn:      Đại học - Tốt nghiệp đại học R với loại xuất sắc.             Màu sắc ưa thích:      Màu trắng             Sở thích:         Thích tụ tập với bạn bè.             Giới thiệu vài nét:    Ba mẹ ly thân từ lúc cô đang học cấp 3. Được mệnh danh là “nữ hoàng bạc tình”, vì quen rất nhiều chàng trai và chỉ được một thời gian là vứt bỏ. Là đại tiểu thư của tập đoàn T, một trong những tập đoàn quyền lực và giàu có nhất nước. Có ba người bạn thân, một là Quỳnh Hương, quen nhau từ lúc nhỏ. Tiếp theo là Thảo Vân và Hồng Loan, cô quen hai người này khi còn ở đại học. Tính tình mạnh bạo nhưng đặc biệt lại thích làm nũng. Thói quen hằng ngày, sáng café cùng với lũ bạn, tối thì đi bar C hoặc đi ăn.  Có lúc tập gym buổi sáng, lúc thì buổi chiều, thích tập buổi nào thì tập buổi đó. Tình yêu của cô cũng giống như vậy, thích yêu anh chàng